Động chút là mẹ chồng gọi thông gia đòi dạy dỗ lại con dâu, bố cô điên tiết đáp một câu khiến bà chừa ngay sự vô lí ấy

Sau đám cưới, bố mẹ em gợi ý cho hai đứa mảnh đất gần ngay cạnh nhà để xây lên ở riêng nhưng mẹ chồng em không cho bắt chúng em về sống chung.

– Nhà tôi thiếu gì đất mà phải để con trai đi ở rể, khác gì chó chui gầm chạn.

Bà đã nói vậy rồi hai đứa em cũng chẳng dám trái ý đành phải chấp nhận sống cùng bố mẹ chồng. Song mẹ chồng em kỹ tính mà soi mói con dâu lắm nên sống chung với bà, em cũng thấy mệt.

Còn nhớ mãi tối hôm cưới, khách khứa về hết mình em phải ngồi rửa mười mấy mâm bát đĩa, xoong nồi các loại. Chồng em thương vợ chạy ra bảo ngồi rửa cùng mà mẹ anh đập bàn quát:

– Thằng Lâm vào phòng ngay, đàn ông rửa bát quét nhà thì còn ra thể thống gì. Có mấy cái bát vợ mày không rửa nổi hay sao mà phải ra ngoài đó phụ.

Vậy là lão lại im thin thít đi vào trong. Còn em rửa xong đống bát cũng là 1h sáng. Người đau mỏi ê ẩm, vậy mà vừa đặt lưng xuống giường mơ màng ngủ thì bà đã đập cửa.

– Sáng bảnh mắt ra mà vẫn nằm đó mà ngủ à, cô định không dậy nấu ăn sáng cho nhà chồng đó hả?

Tiếng bà làm em giật mình, cuống cuồng bò ra khỏi chăn. Ngước lên đồng hồ mới có 4h sáng. Vậy mà lúc cả nhà ngồi ăn, bà cứ chỉ mặt em đay nghiến:

– Lúc ở nhà bố mẹ cô không dạy đi làm dâu là phải dậy sớm nấu sáng cho nhà chồng à?

Ức lắm nhưng em cũng không dám nói lại vì sợ mang tiếng dâu mới về đã xích mích với nhà chồng. Nhưng đúng là em càng nhẫn nhịn, mẹ chồng em càng làm quá bắt ne bắt nẹt em đủ thứ. Cơm nấu 10 bữa bà chê cả mười bảo em vụng, trong khi đó chồng với bố chồng em ăn chẳng ai kêu ca gì.

(Ảnh minh họa)

Thi thoảng về nhà đẻ chơi, bố mẹ hỏi em sống bên nhà chồng thoải mái không, em vẫn phải nói dối mọi thứ ổn vì không muốn bố mẹ phải bận tâm.

Đến sáng chủ nhật vừa rồi, mẹ chồng đi dự đám cưới sai em là cho bà chiếc áo dài. Vì vừa mải kho nồi thịt dưới bếp vừa là nên không may em làm cháy áo của bà. Hoảng quá, em cuống cuồng xin lỗi mà bà cứ nghiến răng trợn mắt:

– Chị đúng là vô tích sự, bố mẹ chị có biết dạy con gái không mà để giờ về nhà chồng chị không làm được việc gì nên hồn thế?

Em ngây người không biết nói lại thế nào. Ngờ đâu bố em hôm đó bất ngờ lên nhà thăm con gái, đứng ngoài cổng ông nghe thấy cả nên hắng giọng đi vào:

– Bà thông gia thông cảm, tôi dạy con gái đi làm dâu chứ không dạy nó làm người ở. Nếu bà thấy con tôi vụng quá không hợp làm dâu nhà bà thì tôi xin phép được dẫn cháu về với chúng tôi.

Nghe tới đây, mẹ chồng em tái mặt luôn các chị ạ. Bà vội vàng giải thích dăm câu ba điều rồi lảnh sang chuyện khác. Từ đó tới giờ thấy đỡ bắt bẻ em hơn hẳn.

nguồn:ngoisao.vn