Hành trình đáng nhớ ở Bắc Cực của bà chủ quán cafe – Phạm Ngọc Phượng

Không có nhiều quang cảnh đẹp để tả, nhưng những gì ở Bắc Cực không chỉ là băng tuyết, mà là thiên nhiên hùng vĩ với những thử thách giới hạn sức chịu đựng.

Mới đây, chị Phạm Ngọc Phượng – bà chủ thương hiệu cafe Mai nổi tiếng ở Hà Nội đã có chuyến đi thám hiểm tới vùng Bắc Cực xa xôi.
Chia sẻ cảm nghĩ từ nơi lạnh giá nhất với phóng viên, chị Phượng cho biết hiện tại chị đang hừng hực khí thế để lao vào tâm xa nhất có thể của vùng cực Bắc.

Là một người phụ nữ không chỉ đam mê với dòng mô tô phân khối lớn, chị Phượng còn được biết đến là một người phụ nữ có niềm hứng thú bất tận với những chuyến thám hiểm đầy nguy hiểm.
“Khi có người hỏi tôi tại sao tôi lại hứng thú với những chuyến đi xa đầy rẫy những nguy hiểm, những thử thách, giới hạn của bản thân thì tôi cho rằng nếu người ta chưa cười vào giấc mơ của bạn, thì giấc mơ đấy chưa đủ lớn. Chúng tôi hạnh phúc khi cầm lá cờ Tổ quốc để cắm lên những nơi xa xôi nhất và kêu to “Tự hào quá – Tôi là người Việt Nam“.

Đến địa điểm tập kết sau đúng 3 ngày vật vã di chuyển, ngay lập tức lao vào chuẩn bị cho hành trình, tất cả 14 thành viên trong đoàn phải tự tay chọn chó, đeo đai và buộc vào xe của mình, 1 xe 7 con chó kéo, 2 người thành 1 đội thay nhau điều khiển và hỗ trợ nhau trong suốt chuyến đi, đoàn khởi hành muộn hơn dự kiến và phải kết thúc ngày đầu tiên với 75 km. Mọi công việc đều rất vội vã nhưng được kiểm tra cực kỳ cẩn thận để lên đường.

Chị Phượng cũng cho biết thời điểm này, nhiệt độ của Bắc Cực đang là -35 độ C, trời nắng, tuyết lấp lánh nhưng lạnh kinh khủng. Nếu tháo găng tay ra để điều khiển xe lái trên tuyết thì chỉ cần chưa đầy 2 phút thì tay đã cứng đơ lại.

Những chiếc xe Drone bay lên chỉ sau 2 phút là mất quyền điều khiển tự quay vòng vòng trên bầu trời và không tự động lấy nét được nữa, điện thoại điều khiển cũng chỉ chịu được 5 phút là tắt. Tuy nhiên, đoàn vẫn phải liên tục di chuyển để đảm bảo hành trình, chỉ dừng tại những điểm quy định.

Để có được hơn 1 phút để chụp ảnh gửi về cho bạn bè ở Việt Nam lúc này là rất nhiều nỗ lực, cất và hạ cánh, ủ ấm điện thoại, điều khiển, drone, lại cất hạ cánh, tự điều khiển không dùng màn hình và có lẽ kỷ niệm nhớ nhất của hành trình sẽ là những lần ngã dúi dụi, dập đầu xuống tuyết hay lăn từ trên xe xuống để chạy đi nhặt drone và lại lao lên, đuổi theo xe, chân ngập sâu trong tuyết.

May mắn hơn các đoàn thám hiểm khác, đoàn của chị Phượng khi vừa tới Bắc Cực đã may mắn được chiêm ngưỡng Bắc Cực quang đẹp mê hồn. Một trong những cảnh tượng thiên nhiên đẹp nhất mà bất cứ ai cũng mơ một lần chiêm ngưỡng. Cực quang được sinh ra do tương tác của các cơn gió Mặt trời với từ trường Trái đất nên có màu sắc lung linh, huyền ảo. Nó là “đặc sản” chỉ dễ thấy ở các vùng gần hai cực Trái đất. Cực quang thật ngắn ngủi, nhưng dường như tất cả đều hài lòng. Bởi ngay như ở Nam Mỹ, cực quang chỉ đến một vài lần trong cả thế kỷ.
Nếu may mắn một lần đứng dưới bầu trời đầy sao, bạn sẽ bị chinh phục trước từng dải ánh sáng đủ màu sắc từ xanh, hồng, tím nhảy múa liên tục và bện xoắn vào nhau như những dải lụa mềm mại, uyển chuyển. Một trong những hiệu ứng đẹp nhất của cực quang là khi từng dải ánh sáng đầy màu sắc di chuyển và thay đổi hướng, hình dạng liên tục trong một khoảng thời gian ngắn. “Tôi từ chối cuộc sống bình yên để có những hành trình đáng nhớ và có những lúc tưởng chừng như tất cả đang trong một giấc mơ” – Đó là những chia sẻ đầy tự hào của chị Phượng trong chuyến đi đầy thử thách này vẫn đang còn chờ đợi chị phía trước.