Nguyễn Ngọc Xuân Mai: Tự truyện tôi biết mình là ai – Kỳ 1: Lên 3 tôi đã biết mình là hoa hậu”

Tôi là Nguyễn Ngọc Xuân Mai – Đương kim hoa hậu Người Việt Châu Á Thái Bình Dương 2019 và cũng là CEO của thương hiệu mỹ phẩm Mavi’s.
Chặng đường đã đi qua với tôi tưởng chừng như một định mệnh đã sắp đặt sẵn, có đôi lúc tại một thời điểm nào đó tôi cảm thấy mọi chuyện diễn ra đây thật quen thuộc, giống như tôi đã gặp ở đâu đó, đã từng trải nghiệm ở đâu đó kể cả chuyện tôi sẽ trở thành hoa hậu.
Tuổi thơ của tôi vốn có một sự tổn thương lớn khi 2 tuổi ba mẹ ly hôn và tôi cùng mẹ ra đi với đôi bàn tay trắng. Tuy chỉ là đứa trẻ lên 2 nhưng khi sống trong một gia đình không hạnh phúc tự nhiên đứa trẻ ấy sẽ có chút nhạy cảm hơn và tôi cũng thế.
Dù sau này mẹ tôi tái hôn với người ba hiện tại và chúng tôi đã chung sống với nhau đến tận bây giờ tại quận 7, TP. Hồ Chí Minh nhưng tận sâu trong lòng tôi vẫn còn một vết sẹo.
Gia đình mới của tôi có truyền thống làm công nhân công ty sắt thép, mẹ chỉ ở nhà nội  trợ. Cuộc sống gia đình ở mức đủ ăn nếu không muốn nói là khó khăn.
Tuy điều kiện kinh tế có phần eo hẹp nhưng gia đình tôi vốn là gia đình cách mạng có nề nếp, phép tắc. Là con riêng nên hai mẹ con tôi không được chào đón. Khi đó mẹ tôi luôn phải ra sức làm tốt mọi việc và bản thân tôi cũng vậy.
Từ khi còn bé tôi đã biết đàn piano, 3 tuổi biết đọc báo và dần học bảng cửu chương.
Bởi sự giáo huấn có phần hà khắc của ba mà tôi đi học xong chỉ về nhà, không tụ tập với bạn bè bao giờ nên dần hình thành tính cách trầm lặng và khá ít bạn.
Tính cách của tôi người ngoài nhìn vào sẽ đánh giá là ngoan nhưng nhút nhát, chỉ có bản thân tôi tự hiểu chính mình tại sao phải khép kín như vậy.
Tôi ép mình phải học tốt, phải làm mọi chuyện thật tốt không trái ý người nhưng tôi biết bản thân của mình trở nên như thế vì đó là sự lựa chọn duy nhất.
Đó là câu chuyện đơn thuần ở hiện thực bên ngoài đời sống của tôi, còn trong tâm tưởng, sự khép kín dẫn tôi vào một thế giới khác mà có lẽ chính thế giới ấy mới kiến tạo nên con người Nguyễn Ngọc Xuân Mai ngày hôm nay.
Tôi có một thế giới riêng từ khi 3 tuổi, tôi đã luôn nghĩ mình là một người vô cùng đặc biệt và tạo hóa mang mình tới đây để thực hiện sứ mệnh đặc biệt ấy. Không giống như các cô bé cùng trang lứa mơ mộng về nàng công chúa, cô bé Lọ Lem hay nàng Tấm, tôi biết mình là một cô gái khác, cũng rất xinh đẹp, rất tài năng nhưng không phải sinh ra để hưởng thụ nhung lụa sẵn có hay từ người khác mang tới.
Cho đến khi tôi lên 3, tức là năm 1996, tôi vô tình thấy được hình ảnh của hoa hậu báo Tiền Phong bấy giờ chính là cô Nguyễn Thiên Nga. Hình ảnh cô gái ấy đầu đội vương miện như công chúa và mang trong mình sứ mệnh cống hiến cho xã hội, tôi đã tự nói với bản thân: “Mình là hoa hậu”
Tất nhiên ở cái thời 3 tuổi tôi sẽ không thể nào tư duy như bây giờ ngồi viết những dòng này nhưng những gì đã qua đã cho tôi chiêm nghiệm về điều mình có được.
Tôi đã tự nhủ mình là hoa hậu, một hoa hậu sẽ hội tụ nhiều tài năng. Một hoa hậu sẽ biết piano và tôi học piano ngoan ngoãn, một hoa hậu sẽ biết bảng cửu chương và tôi học bảng cửu chương chăm chỉ, một hoa hậu sẽ biết đọc báo và tôi cũng cố học chữ để đọc báo.
Nhìn bề ngoài tôi làm tốt tất cả mọi thứ hoặc vì sợ ba, hoặc vì thương mẹ nhưng còn một lý do khác bởi tôi nghĩ mình là hoa hậu.
Có phải chính những tư duy bản thân sẽ là hoa hậu mà bằng cách này hay cách khác con đường tôi bước đi chính là con đường đến với vương miện?
Thế lực nào đã hiện hữu bắt buộc tôi phải hành động trong thế giới riêng của mình? Đó là một bí ẩn mà tôi sẽ bật mí tiếp theo trong kỳ 2: – ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ”