Nguyễn Ngọc Xuân Mai: Tự truyện tôi biết mình là ai – Kỳ 5 – Tôi là đương kim hoa hậu

Giờ đây tôi đã là đương kim hoa hậu Người Việt Châu Á Thái Bình Dương, dù luôn biết mình là hoa hậu, luôn khao khát mình là hoa hậu song đến khi thực sự chạm vào vương miện tôi cũng không khỏi bỡ ngỡ trước sức nặng của chiếc vương miện trên đầu.

Vương miện không chỉ là biểu tượng của sắc đẹp, nó còn là trách nhiệm đối với cộng đồng, xã hội và là niềm tin đối với những người đã kỳ vọng và yêu thương Nguyễn Ngọc Xuân Mai.

Còn nhớ ngày tôi từ Malaysia về Việt Nam sau đêm chung kết hoa hậu ngay tại sân bay Tân Sơn Nhất không chỉ người thân, bạn bè mà còn rất nhiều người hâm mộ theo dõi cuộc thi chào đón tôi trở về. Và cũng chính khoảnh khắc đó tôi ý thức được rằng cuộc sống của một hoa hậu bắt đầu từ đây.

Tôi tự dặn lòng phải nỗ lực hoàn thiện bản thân mỗi ngày, không chỉ là một diện mạo xinh đẹp, chỉn chu mà phải là một vẻ đẹp hoàn thiện cả ở trí tuệ, lòng nhân ái và nỗ lực tạo ra nhiều giá trị hơn nữa cho cộng đồng.

Giờ đây mỗi sáng thức dậy tôi đều soi mình trong gương, cố gắng hoàn thiện từng chút để hôm nay với tôi phải tốt hơn ngày hôm qua.

Tôi bắt đầu những hoạt động đầu tiên trên cương vị hoa hậu, đó là những chuyến thiện nguyện cùng ban tổ chức, những hành trình trao gửi yêu thương tới số phận kém may mắn. Đó là những lời mời tham dự event, các chương trình văn hóa nghệ thuật…

Mỗi ngày bước ra đường cũng có nhiều người nhận ra tôi, có người khen tôi xinh, có người xin chụp ảnh cùng…Đó là niềm vui bất ngờ và lớn lao khi tôi biết mình đăng quang là xứng đáng, là được đông đảo người yêu mến, ủng hộ.

Quãng thời gian ấy tôi vừa kinh doanh vừa thích ứng với cuộc sống mới. Tôi dường như phải chạy đua với thời gian, phải tăng năng suất lao động lên gấp nhiều lần so với trước đây.

Nếu ai hỏi tôi có áp lực hay không thì thật sự là có, trước một điều gì đó mới mẻ áp lực là điều khó tránh khỏi. Tôi cũng có lúc mất phương hướng, có lúc không biết bắt đầu từ đâu nhưng trong sâu thẳm thì vẫn tồn tại niềm tin mình sẽ làm được. Hơn thế bên cạnh tôi vẫn có những con người vĩ đại như thầy Nguyễn Vĩnh Cường, như sư mẫu Leva Đặng…

Dần dà tôi cũng quen với cuộc sống mới, với những công việc mới, áp lực mới và cả những niềm hạnh phúc mới.

Cũng trong phút giây này tôi cảm nhận được rõ nét sức mạnh của niềm tin vào bản thân. Chỉ khi thực sự tự tin vào bản thân mình mọi rào cản mới được dẹp bỏ để theo đuổi con đường mình mơ ước.

Tôi đã ôm nỗi trăn trở ấy để đi tìm lời giải đáp rằng làm thế nào để lan tóa thông điệp ấy tới nhiều người hơn nữa.

Đi qua một chặng đường dài, tôi tin rằng ngoài kia cũng không ít người đang hoặc sắp sửa đối mặt với nỗi thất vọng như tôi đã từng. Bởi thuở bé ai chả có kỳ vọng, cuộc đời ai chẳng ao ước có màu hồng, nhưng thực tế rằng trước khi đến được với ánh hào quang, con người ta phải đi qua vùng tăm tối. Và tôi mong muốn mình trở thành người dẫn đường cho họ bước qua.

Tôi lại nhớ về lúc bé của mình, trong một lần đi qua trung tâm thương mại tôi thấy một người phụ nữ mua rất nhiều hàng hóa là mỹ phẩm và quần áo… Người bán hàng hỏi sao mua nhiều thế thì cô ấy đáp: “Tôi dành tặng nhân viên của mình, tôi muốn họ đẹp và yêu đời, họ yêu đời mới yêu công việc, mới gắn bó với doanh nghiệp của tôi” .

Lúc đó tôi 7 tuổi và đã dành sự ngưỡng mộ cho người phụ nữ ấy. Tất nhiên suy nghĩ lúc ấy của tôi chỉ là ngưỡng mộ một người có thể mang tặng nhiều người những món quà mà họ yêu thích và ngay lúc ấy tôi bảo sau này mình sẽ là chủ doanh nghiệp, sẽ tặng quà cho nhiều người.

Trong sự mông lung của bản thân trước trăn trở làm thế nào để lan tỏa thông điệp cho nhiều người khác, tôi chợt nhớ về câu chuyện ấy và chợt lóe lên một tia sáng, một con đường mới.

Tia sáng ấy là gì, con đường mới ấy là gì? Nếu bạn tò mò hãy chờ tiếp kỳ 6 để có câu trả lời.